91 – Cũng đừng là người tìm sự phản đối

Cũng quan trọng như việc có thể không thay đổi quyết định dù cho có bị người khác phản đối là khả năng đưa ra quyết định bất di bất dịch dù ai có tán đồng đi chăng nữa. Tôi đã từng nghe nói rằng dấu hiệu cuối cùng của sự trưởng thành là đưa ra quyết định để bố mẹ phản đối.

Người tìm sự phản đối cũng gặp nhiều rắc rối chẳng kém gì người tìm sự tán đồng. Họ là những người không bao giờ quyết định nếu họ cảm thấy người khác sẽ tán đồng – đặc biệt là đối với những người bị cho là những người có thể có quyền hạn với họ như bố mẹ, người hướng dẫn, hay xã hội. Những người này tin rằng họ độc lập nhưng thực tế là họ bị giam cầm bởi như cầu muốn nổi loạn của mình.

Mấy năm trước tôi có nói chuyện với một cô bé 15 tuổi muốn nổi loạn. Tôi nhớ tôi đã thách thức cô bé đưa ra một quyết định mà bố mẹ cô sẽ tán đồng. Tôi nói là tôi không nghĩ là cô làm được điều đó. Thoạt đầu cô bé trở nên rất phòng thủ và chống đối lại thách thức của tôi. Nhưng khi cô bắt đầu nghĩ đến điều đó, cô đã nhận ra rằng mỗi quyết định mà cô đưa ra đều là một quyết định mà bố mẹ cô không thích – cách cô ăn mặc, cách xỏ lỗ trên người để đeo trang sức, bạn bè mà cô chọn, những hoạt động mà cô chú tâm vào, thức ăn mà cô ăn, cách học hành (hay bỏ học), lời ăn tiếng nói của cô.

Hoá ra là cô gái cá biệt này thực sự thích cái mà cô gọi là đồ “đồng phục học sinh”. Cô bé đã bị trói buộc bởi cá tính mà tự cô tạo ra, tuy nhiên cô sợ phải thú nhận điều đó. Cô chỉ thực sự thoải mái khi nhận ra rằng mình đã không quyết định dựa trên những gì mình thích mà bị những nhu cầu quá đáng của mình tác động mà đưa ra những quyết định dựa trên những gì mà cô biết là bố mẹ cô sẽ phản đối. Thay vì độc lập, cô đã cư xử như một con rối.

Là một người tìm sự phản đối có lẽ là do nhu cầu tránh bị người khác quản lý. Vấn đề là nếu bạn đi quá xa, bạn sẽ thực sự bị người khác quản lý.

Hãy học cách quyết định không dựa trên những nhu cầu bản năng làm những điều bất thường mà hãy dựa trên những gì bạn biết chân thật và khách quan đối với bạn.

Một khi bạn xác định lại được điều gì là tự do và độc lập thì thật dễ dàng bắt đầu sửa chữa.

Tôi vẫn nhớ nỗi khó khăn của mình khi phải thừa nhận là bố mẹ tôi quả thực hiểu biết rất nhiều về cuộc sống. Tôi chỉ hy vọng rằng một ngày nào đó, con của tôi sẽ nhận ra những điều tương tự về bố mẹ của chúng.

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.